<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:geo="http://www.w3.org/2003/01/geo/wgs84_pos#" xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/"
	>

<channel>
	<title>Fullmoonchan&#039;s Blog</title>
	<atom:link href="http://fullmoonchan.wordpress.com/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://fullmoonchan.wordpress.com</link>
	<description>Nơi tôi đi tìm ánh trăng tròn</description>
	<lastBuildDate>Wed, 20 Jan 2010 05:53:08 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.com/</generator>
<cloud domain='fullmoonchan.wordpress.com' port='80' path='/?rsscloud=notify' registerProcedure='' protocol='http-post' />
<image>
		<url>http://0.gravatar.com/blavatar/264d59b009a0c2987e0c1c68907a56f0?s=96&#038;d=http%3A%2F%2Fs2.wp.com%2Fi%2Fbuttonw-com.png</url>
		<title>Fullmoonchan&#039;s Blog</title>
		<link>http://fullmoonchan.wordpress.com</link>
	</image>
	<atom:link rel="search" type="application/opensearchdescription+xml" href="http://fullmoonchan.wordpress.com/osd.xml" title="Fullmoonchan&#039;s Blog" />
	<atom:link rel='hub' href='http://fullmoonchan.wordpress.com/?pushpress=hub'/>
		<item>
		<title>Story Of Little Sheep</title>
		<link>http://fullmoonchan.wordpress.com/2010/01/10/story-of-little-sheep/</link>
		<comments>http://fullmoonchan.wordpress.com/2010/01/10/story-of-little-sheep/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 10 Jan 2010 07:08:56 +0000</pubDate>
		<dc:creator>fullmoonchan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://fullmoonchan.wordpress.com/?p=84</guid>
		<description><![CDATA[(Dành tặng Kìu &#38; Kìu Hand-some Vốn dĩ, yêu thương sẽ không bao giờ chờ đợi ai.) Phần 1: Little Sheep and friends. Cừu con và những người bạn.  Hắn mọi đứa trẻ đều biết câu nói: “ Ngày xửa ngày xưa, có một con cừu non sống trong một cánh rừng già…”  Còn ngày [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=fullmoonchan.wordpress.com&amp;blog=9989491&amp;post=84&amp;subd=fullmoonchan&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:right;"><em>(Dành tặng Kìu &amp; Kìu Hand-some </em></p>
<p style="text-align:right;"><em>Vốn dĩ, yêu thương sẽ không bao giờ chờ đợi ai.)</em></p>
<p style="text-align:center;"><a href="http://fullmoonchan.files.wordpress.com/2010/01/top25.jpg"><img class="aligncenter" title="top25" src="http://fullmoonchan.files.wordpress.com/2010/01/top25.jpg?w=300&#038;h=185" alt="" width="300" height="185" /></a></p>
<p><span style="color:#ff0000;"><strong><span id="more-84"></span>Phần 1: Little Sheep and friends. Cừu con và những người bạn.</strong> </span></p>
<p> Hắn mọi đứa trẻ đều biết câu nói: <em>“ Ngày xửa ngày xưa, có một con cừu non sống trong một cánh rừng già…”</em></p>
<p> Còn ngày nảy ngày nay, có một cô bé con sống trong một căn hộ be bé ở một thành phố nhỏ xinh. Thật ra, chẳng xuất hiện một chút gì liên quan đến cô bé ấy và cừu con. Thậm chí, cô bé đã qua cái tuổi “bé con” từ lâu lắm. Cô bé chưa từng quan tâm đến sự tồn tại của cừu (trừ phim hoạt hình trên Disney Chanel). Người cô nhóc vừa gầy vừa cao, xương xẩu gấp đôi, gấp ba bộ lông cừu mềm mại. Cừu ta chỉ diện trên người màu trắng gần nửa năm, thì cô bé ấy nửa mùa thay phiên nhau diện đủ màu sáng rực rỡ trên áo khoác và tuyên bố: “Ghét màu tối” kia mà.</p>
<p> À, quên mất. Thật ra, cô bé với cừu có một điểm giống nhau. Cả cừu con và cô bé con đều ngây thơ vô (số) tội vạ. Đến mức nhiều khi thấy cả hai bắng nhắng dù ở bất cứ đâu, người ta đều nghĩ thầm:</p>
<p style="text-align:center;"><em> “Chao ôi, dễ.thương.quá đi mất”</em></p>
<p> Vậy nên, biệt danh mọi người thường gọi cô bé ấy là Kìu. Đấy nhé, khác với cừu thật ở chữ K!</p>
<p>  Kìu con sống trong gia đình gồm bốn người: bố, mẹ, em gái theo truyền thống đúng nghĩa. Thi thoảng cãi cọ nhau “tí chút”, chứ bình thường khá hoà thuận ấm êm. Bố mẹ Kìu nghiêm khắc thế thôi, chứ thật ra rất thương Kìu. Nhóc em và Kìu chưa bao giờ phải thiếu thốn thứ gì cả. Được cái, vô tư lự nên đấm ra Kìu thuộc tuýp người hướng ngoại. Từ nhỏ đến lớn, đi đâu cũng thấy Kìu quen biết lắm ra trò.. Đảm bảo một trăm phần trăm không ai cười nhiều bằng kìu. Nhiều khi cười mệt quá, Kìu chỉ muốn lăn ra giường đánh một giấc thôi.</p>
<p> Đôi lúc không giường, Kìu toàn nằm nhờ lưng người bạn học từ cấp II. Hai đứa gần nhà nên thường cùng nhau tới trường. Kìu đặt biệt danh cho nhóc bạn là Sói. Ai bảo Sói tính tình hiểm độc, suốt ngày xa xả điệp khúc kinh nghiệm để đời của Nam Cao<em> “phải biết ác, phải biết tàn nhẫn để sống cho mạnh mẽ!”.</em> Người đâu cứ suốt ngày sáng nắng chiều mưa, ai làm phật lòng tí tẹo liền đè họ ra …hôn cho mà biết (Sói thuộc đội ngũ XX chính hiệu đấy nhé!).</p>
<p> Kìu, Sói như hai mảng đối lập nhau hoàn toàn. Vậy mà không hiểu sao, hai đứa vẫn chơi được cùng nhau. Gặp chuyện bức xúc, Kìu liền kể cho Sói nghe và ngược lại, Sói có gì vui thì kể cho Kìu nghe tuốt.</p>
<p>  Nói chung, cuộc sống Kìu là một chuỗi yên bình. Vài ngày lại xuất hiện một niềm vui bất ngờ, và ngày nào cũng Kìu đều thấy vui cả. Kìu như chú cừu non vô tư, tung tăng trên đồng cỏ xanh muốt, dưới bầu trời xanh cao thăm thẳm, lấp lánh ánh nắng vàng.</p>
<p> Nhưng không hoàn toàn vậy.</p>
<p> Kìu đang lớn.</p>
<p> Lớn quả là một chuyện cực kì động trời. Đâu phải tự dưng xuất hiện cái câu “ẩm ương như tuổi mới lớn”. Kìu chì là một trong số vô vàn những đứa con gái đang lớn khác. Mà đã vậy, có vài chuyện hết-sức-tế-nhị xảy ra khiến Kìu đau đầu còn hơn cả việc thức khuya học bài nữa.</p>
<p> Đại loại là, lên cấp III, Kìu quen nhiều bạn mới lẫn gặp lại bạn cũ. Có một bạn kìu đực mà ngày xưa học cùng, Kìu nhà ta suốt ngày quay sang oánh nhau. Đến khi gặp lại, kìu đực đâm ra trưởng thành, chín chắn hơn, đẹp trai hơn, được lòng bọn con gái. Và… bạn ấy nói chuyện rất tự nhiên với Kìu. Ngày lễ lớn, trọng đại, bạn í chỉ tặng quà cho mỗi mình Kìu thôi chứ. Cái bạn kìu đực ấy, vì Kìu toàn hét bạn kìu đẹp trai quá, nên Sói tự dưng nổi hứng gọi là Kìu đẹp-trai.Ờ, thi công nhận bạn ấy đẹp trai hơn vô số những đứa con trai cùng loại. Ăn nói nhỏ nhẹ, có duyên, nụ cười ngây thơ hết chỗ nói theo đúng kiểu “Tẩm ngẩm tầm ngầm đánh chết voi”.</p>
<p> Cơ mà… nhớ không? Kìu đẹp-trai là con trai! Vậy nên biểu hiện trước Kìu những cử chỉ galăng, khỏi cần nói cũng hiểu. Kìu đẹp-trai thích Kìu.</p>
<p>  Ôi. trời. đất. ơi.</p>
<p> Kìu nhà ta, không muốn nghĩ đến cái đoạn romatic ấy đâu nhá!</p>
<p> Kìu ngây thơ, Kìu vô tư, điều hiển nhiên kia ai cũng công nhận. Chính vì vậy, những tình cảm nhơn nhớn quá ư là xa vời với tâm hồn không hề muốn lớn. Đâu phải Kìu không thích Kìu đẹp-trai. Kìu có ấy chứ, nhiều là đằng khác. Chỉ là… “thích” theo một cách khác, kiểu bạn bè, chứ nam- nữ, Kìu hoàn toàn chẳng có lấy một chút ý niệm đâu. Đâm ra, mõi lần đứng trước bạn Kìu đẹp-trai, Kìu toàn cảm thấy bối rối, mặc dù bạn í vẫn coi Kìu như người bạn thân, và chưa từng đả động chuyện kia với Kìu.</p>
<p> Giả vờ làm ngơ, đâu thể tránh khỏi những lúc thấy tội lỗi kinh khủng.Kìu suy nghĩ nhiều lắm. Đồng ý, liệu khi chia tay, Kìu và Kìu đẹp-trai còn có thể nhìn mặt nhau. Không đồng ý, thì làm tổn thường đến cả hai. Và để mặc mọi thứ, sẽ khi nào Kìu thấy hối hận nếu để vuột mất bạn í? Vậy nên, Kìu chỉ biết lo cho bạn í nhiều hơn lo cho chính mình. Bạn ấy chưa về nhà, Kìu lo. Bạn ấy bị tai nạn, Kìu buồn. Nhiều câu hỏi quá! Làm Kìu cứ sợ hãi, tình bạn đẹp này sẽ tan vỡ như quả cầu thuỷ tinh trong suốt.</p>
<p> Kìu hỏi Sói: “ Tớ lên làm thế nào bây giờ?” Sói bình thản nhún vai. Sói bảo Kìu nhiều lắm. Bảo riết nên ngán rồi, giờ muốn chơi trò “đêm trường trung cổ” hơn.</p>
<p><a href="http://fullmoonchan.files.wordpress.com/2010/01/top25.jpg"></a>Ầy, Sói mà. Thích cười trên nỗi đau khổ của người khác &gt; &lt;.</p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/fullmoonchan.wordpress.com/84/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/fullmoonchan.wordpress.com/84/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/fullmoonchan.wordpress.com/84/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/fullmoonchan.wordpress.com/84/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/fullmoonchan.wordpress.com/84/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/fullmoonchan.wordpress.com/84/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/fullmoonchan.wordpress.com/84/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/fullmoonchan.wordpress.com/84/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/fullmoonchan.wordpress.com/84/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/fullmoonchan.wordpress.com/84/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/fullmoonchan.wordpress.com/84/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/fullmoonchan.wordpress.com/84/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/fullmoonchan.wordpress.com/84/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/fullmoonchan.wordpress.com/84/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=fullmoonchan.wordpress.com&amp;blog=9989491&amp;post=84&amp;subd=fullmoonchan&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://fullmoonchan.wordpress.com/2010/01/10/story-of-little-sheep/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/8ba3f483548a1d26a114c1f611aa9f4c?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">fullmoonchan</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://fullmoonchan.files.wordpress.com/2010/01/top25.jpg?w=300" medium="image">
			<media:title type="html">top25</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện về An Dương Vương</title>
		<link>http://fullmoonchan.wordpress.com/2010/01/10/cau-chuy%e1%bb%87n-v%e1%bb%81-an-d%c6%b0%c6%a1ng-v%c6%b0%c6%a1ng/</link>
		<comments>http://fullmoonchan.wordpress.com/2010/01/10/cau-chuy%e1%bb%87n-v%e1%bb%81-an-d%c6%b0%c6%a1ng-v%c6%b0%c6%a1ng/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 10 Jan 2010 06:24:58 +0000</pubDate>
		<dc:creator>fullmoonchan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://fullmoonchan.wordpress.com/?p=72</guid>
		<description><![CDATA[Khởi đầu của kẻ Phiêu du  Bạn đã bao giờ trông thấy Kẻ Phiêu Du- một kẻ với chiếc áo choàng đen, mái tóc dài cùng đôi mắt tím long lanh như viên pha lê tuyệt bích? Nếu bạn chưa nghe đến thì cũng phải thôi. Đâu ai biết hắn là ai, đến từ đâu [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=fullmoonchan.wordpress.com&amp;blog=9989491&amp;post=72&amp;subd=fullmoonchan&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:right;"><em>Khởi đầu của kẻ Phiêu du</em></p>
<p> Bạn đã bao giờ trông thấy Kẻ Phiêu Du- một kẻ với chiếc áo choàng đen, mái tóc dài cùng đôi mắt tím long lanh như viên pha lê tuyệt bích? Nếu bạn chưa nghe đến thì cũng phải thôi. Đâu ai biết hắn là ai, đến từ đâu chứ. Hắn đi khắp mọi nơi, tận những hang cùng ngõ hẻm với người bạn đường Bóng đêm che giấu hắn. Phiêu du, như một cơn gió lạnh mùa đông tàn nhẫn lướt qua rặng cây đã khô héo.Vậy hắn mới tự nhận mình là Kẻ Phiêu Du.</p>
<p> Đã một lần may mắn, tôi gặp hắn khi đang viết dở, <em>“đầu đặc, tay cứng mà giấy lại rất trắng”</em>. Hắn nhìn tôi, nhìn trang sách hẵng còn bỏ ngỏ, mỉm cười. Rồi với tư thế ung dung trên bậc cửa sổ, hắn bắt đầu kể. Giọng nói của hắn thật du dương, trầm ấm như ru tâm hồn người bước vào cõi bất diệt của những giấc mơ. ….</p>
<p><span id="more-72"></span> “Loài người thường thờ cúng, vậy mà đâu tin rằng thần thánh sẽ xuất hiện trước mặt mình, đúng không? Thậm chí còn đâu ngờ rằng dưới đáy biển mênh mông kia có một cung điện nguy nga, rộng lớn. Mỗi khi ánh nắng chiếu xuống, vách tường thuỷ tinh trong suốt lại chuyển mình thức giấc, long lanh như dát vàng. Dải liễu xanh chờn vờn quanh lối đi lát đầy vỏ sò khắc hoa văn nạm ngọc. Hàng đàn cá tung tăng bơi lội, chiếc đuôi bạc mềm mại chuyển động nhẹ nhàng- khác gì được dệt nên từ những sợi tơ tằm tuyệt vời nhất thế gian?</p>
<p> Biển không có mùa. Biển quanh năm xanh ngắt màu của bầu trời bao la. Thời gian như ngừng trôi, lắng đọng lại dưới lớp cát trải dài nằm u buồn cạnh sỏi đá.Dân cư dưới này sống qua ngày mà hờ hững. Nhưng vẫn còn người ngồi đếm từng ngày trôi qua, rồi lại thở dài dù cho chốn này biết bao vàng bạc, lụa nhung quấn quanh mình. Người ấy mặc khố dệt hoa văn hình chim cổ dệt bằng tay, tóc búi cao, đầu đội mũ đính lông chim trắng muốt. Người đeo một mảnh bùa hộ mệnh với nửa hình bên kia đen- tượng trưng cho mặt đất và một nửa trắng phát ra ánh sáng xanh &#8211; tượng trưng cho biển trời.Thanh kiếm đeo bên sườn vẹn nguyên không chút tì vết toả màu ngọc hồng lựu mờ mờ. Gương mặt đã có vết chân chim sâu cũng không tài nào xua đi khí phách bậc đế vương vĩ đại. Dáng ngồi ung dung tự tại, vững chãi như núi Thái Sơn.Chiếc sừng tê bảy tấc gia chạm khắc tinh xảo chếc phía sau lưng ngài, toả ánh hào dìu dịu</p>
<p> Là An Dương Vương- vị vua Hùng cuối cùng của nước Văn Lang một thời hùng mạnh.</p>
<p> “Một thời”- chứ không phải mãi mãi. Đức Vua luôn tự nhủ mình như thế mỗi khi dân cư dưới biển này nhắc tới mình.Những ngón tay xương xương khẽ di chuyển một quân cờ trên bàn cờ chỉ nhìn lướt qua cũng biết rõ ràng chiếu tướng. Tay đánh cờ, còn ý nghĩ chìm ngập trong những câu hỏi không hồi kết dù chăng Ngài biết rất rõ câu trả lời Đã bao lâu rồi Nhà vua ngồi đây thay vì ngồi trên chiếc ngai vàng của Ngài? Đã bao lâu rồi Ngài không nắm cây quyền trượng- minh chứng cho quyền lực dẫu rằng xung quanh vẫn tấp nập kẻ hầu người hạ sẵn sàng đợi Ngài ra lệnh? Cầm con cờ, vị vua bất lực nhìn chiếc bàn nhằng nhịt những nước đánh. Cao siêu quá, Ngài đâu tìm ra được cách nào hơn đây? Chỉ còn vua, liệu vua có thể làm gì khi bị giới hạn chỉ một nước đi, tướng không có mà toàn kẻ thù bủa vây lấy. Lòng An Dương Vương đau thắt, vết thương cũ chưa lành rỉ máu.Con cờ dường như cũng ngạo nghễ, cười nhạo tuột khỏi bàn tay run rẩy , chai sạn trước cuộc đời. Đáng thương thay…</p>
<p> -Đừng cố gắng làm gì. Vốn dĩ khi đã chiếu tướng thì chẳng cách nào chiến thắng cả.</p>
<p> An Dương Vương rũ sợi tóc loà xoà trước trán, ngẩng đầu lên.Từ phía ngoài, một con rồng trắng mắt xanh bay đến, khắp người lóng lánh vảy như kim cương phát sáng rực rỡ lấp láp ánh cầu vồng đến độ ta phải hỏi vì sao những chiếc vảy sắc nhọn ấy lại mang vẻ đẹp diệu kì đến thế. Một vị thần! Ngài cùng những người hầu vội quỳ phục xuống. Con rồng cuộn mình thành khối. Chỉ lát sau, đứng ở đó trút bỏ lớp áo khoác nặng nề, phong thái chứa đầy quyền uy. Lạc Long Quân khoát tay cho tất cả đứng dậy, còn mình không nề hà cúi xuống nhặt con cờ gãy mất làm đôi do cú va chạm.</p>
<p> Làm sao bước chân kia lại thanh thoát, quyển chuyển nhường ấy?</p>
<p> Làm sao đôi mắt kia lại có thể mang màu xanh sâu thăm thẳm nao lòng đến thế kia?</p>
<p> Vị thần ngàn năm tuổi trấn giữ biển khơi mang hình dáng người thanh niên tràn đầy sức sống. Hẳn đứng trước mặt Người, kẻ cứng đầu nhất ở thế giới nào cũng phải khuất phục mà thôi</p>
<p> -Người vừa lên trên ấy sao?- An Dương Vương ngồi vào ghế, nét mặt căng lên trong những cảm xúc không gọi tên được. Lạc Long Quân hô biến thêm một chiếc ghế nữa dành cho mình. Trên căn phòng cao nhất long cung này, cái gì cũng không thoát khỏi tầm mắt. Huống gì bộ áo nổi bật đến nỗi mỗi giọt nước,mỗi hạt muối đọng lại đều tăng phần lộng lẫy hơn.</p>
<p> -Ta lên gặp Âu Lạc bàn chuyện.Hôm nay ngày lễ,nhân dân đã một lòng thờ cúng thì ta cũng nên đáp trả tấm chân tình ấy cho tử tế</p>
<p> -Thế nào?</p>
<p> -Rầm rộ lắm. Ca hát, nhảy múa, hương trầm bay đến ngạt thở. Mùi rượu và hương xôi nếp, bánh trái quyện vào nhau còn hơn cả men say .</p>
<p> An Dương Vương nhìn người đang thoái mái uống rượu trước mặt mình bằng ánh mắt nghi ngại. Phải kiềm chế lắm nhà vua mới giữ mình không run rẩy vì tức giận.Thứ trò đùa bịp bợm gì giữa nước sôi lửa bỏng này nữa đây? Ngài gần như thét lên</p>
<p> -Ngày lễ? Người coi thường tôi sao? Người nghĩ mang tôi xuống đây, cho người canh giữ tôi mà đầu óc tôi không bằng một đứa trẻ lên ba. Ôi, Lạc Long Quân vĩ đại thân mến ơi, Người nghĩ bản thân mình là thần nên khinh thường chính tôi sao? Tôi- con cháu Người, mang trong mình dòng máu rồng xanh của Người! Đất nước bị đô hộ, nhân dân chịu lầm than ai oán, liệu họ có dư thời gian mà cúng tế cho ngài khi gia đình, vợ con lâm vào cảnh khốn cùng?</p>
<p> -Vậy con nghĩ tại sao ta làm thế? Ta biết con sẽ lại day rứt chuyện cũ, con hiểu không?</p>
<p>  Lạc Long Quân đáp, ly rượu đung đưa theo tiếng nhạc văng vẳng phát ra từ những dãy san hô. Thứ rượu hồng nhạt thơm ngon nhất trần đời sao giờ chua chát quá, đắng nghét nơi cuống họng cứng khô. Nhìn An Dương Vương tê dại, cổ nghẹn đi, bàn tay nắm chặt đến rướm máu xót buốt thì liệu có loại rượu nào uống cho cam đây? Đau xót lắm chứ, con cháu Người, nhân dân Người đều phái hứng chịu sự tàn ác của số phận. Ngài là thần mà không thể giúp, chỉ đứng lặng nhìn và khóc thầm trong tim.</p>
<p>  -Lỗi của tôi- giọt nước mắt ứa ra từ khoé mắt nhăn nheo- Tất cả đều tại tôi! Do tôi ngu ngốc nên mới tin lời tên Triệu Đà đó. Do tôi ngu ngốc nên mới để Trọng Thuỷ đến ở rể.. Giá mà… giá mà tôi đem quân đi đánh hắn tan tác ngay từ đầu.. liệu có chăng cơ sự này đây? Còn đứa con gái, đứa con gái xấu xa và mối tính của nó… Đáng như tôi dạy dỗ nó chu đáo hơn, hay chí ít thà để nó chết đi từ khi mới sinh ra…</p>
<p> Chủ quan. Ôi trời ơi, bản tính thoả mãn đê hèn đáng khinh luôn tồn tại trong mỗi con người. Ta có nó như cho ngón tay vào nước. Nước nhún mình ôm lấy ta. Đến khi muốn rứt ra lại khó, nó bám chặt vào làm ướt ngón tay ta.Là vua, tại sao tôi lại để thứ mạt hạng đó che lấp mình. Mất công xây thành làm gì khi giặc phá từ bên trong. Tên Trọng Thuỷ khốn kiếp dụ dỗ đứa con gái không ý thức mình là công chúa? Tôi đã tin tình cảm gia đình sẽ giúp hai quốc gia hoà thuận, nhân dân no đủ hơn. Vậy mà chúng nó đã phá tan mọi hi vọng… Hiếu nghĩa ư? Tình cha cho con ư? Đáng nhổ vào mặt tên bán vợ đó!</p>
<p>  Không, dù cho thế nào ông trời bất công đã sắp đặt vậy.Tôi mải mê vào những quân cờ vô nghĩa để rồi phải trốn chạy đến đây. Tại sao? Tại sao chứ? Tại sao tôi phải sống để ôm trọn niềm ân hận này? Cứ mỗi đêm tôi không ngủ được, nằm xuống lại nghe thấy tiếng ai oán của những linh hồn đang chịu tủi nhục dưới âm ti.Họ muốn tôi chết để đền tội, vậy tôi còn ở đây làm gì? Chết đi, cái mạng già này đáng ra phải chết đi!!!</p>
<p> An Dương Vương phủ phục xuống, nước mắt chan hoà chảy ràn rụa hai bên má, hoà lẫn cùng dòng biển mặn chát. Bàn tay đấm vào ngực vang lên những tiếng thùm thụp.Vết móng tay hình trăng lưỡi liềm đỏ ửng, li ti hạt máu nhỏ giọt.Hết thảy sao có thể sánh bằng nỗi đau giằng xé đang quay cuồng trong trí óc, trong trái tim trống rỗng như thuỷ tinh sắc nhọn cứa mỗi lúc một sâu hơn lúc này đây? Điều cấm kị nhất của người làm vua là mất nước. Mất đi đất nước ông cha cả đời xây dựng, mạng sống hàng trăm ngàn người khổ đau. Mất đi vương quốc trị vì, người làm vua chỉ còn “hữu danh vô thực”. Mất đi mọi thứ, liệu khi xuống suối vàng Ngài còn mặt mũi nào gặp bậc đế vương?</p>
<p> Cả chính bản thân An Dương Vương, Ngài cũng phạm phải tội lỗi lớn nhất-hối hận. Con người một khi đã hối hận thì không thể bước tiếp đi mà đầu ngẩng cao. Hối hận đeo bám suốt cuộc đời như sợi xiềng xích rắn chắc nhất, biến ta thành kẻ cứ chốc chốc ngoái đầu về phía sau, muốn làm gì đều chùn bước. Lặng lẽ để bản thân tìm vào sự ngập ngụa ê chề, những xúc tu cứ bám vào đâm thủng ngực. Sống mà không bằng chết, lay lắt như ngọn đèn dưới bóng đêm bất tận không điểm dừng chân.</p>
<p> Ngài khóc. Khóc mãi. Từ lúc sinh ra đã mấy lần Ngài khóc cho thoả lòng. Khi mẫu hậu và phụ vương chết, người vợ Ngài yêu nhất bỏ Ngài một mình, đâu ai hiểu Ngài cắn răng khóc thầm còn bên ngoài lạnh lùng thản nhiên, cho rằng đó là số mệnh trời đất. Đứa con gái duy nhất, giọt máu chính của Ngài phản bội Ngài, bị Ngài giết chết,ai hiểu trong làn nước xanh thẳm kia chứa nước mắt của người làm cha như Ngài?. Mối âm thầm tích tụ bao nhiêu năm nay Ngài kìm nén được giờ vỡ oà không cách nào kìm nén. Khóc sẽ nguôi bớt, nhưng liệu nguôi bớt nổi không nỗi đau còn lớn hơn biển trời? An Dương Vương khóc nấc, đôi mắt nổi cộm tia máu đỏ sắp sửa vỡ ra. Đau, đau quá! Ngài sắp không thể chịu được nữa rồi.</p>
<p> Lạc Long Quân vẫn ngồi đó. Chén rượu nguội và ngọn lửa trong lòng cứ sục sôi cũng nguội dần theo. Người khép chặt đôi mi, để cho tâm trí trôi dạt về xa lắm. Những cảnh tượng thương tâm khẽ trôi lướt qua lành lạnh: Tiếng kêu la thống xiết hoà cùng tiếng leng keng nơi đòn roi, xiềng xích.Gương mặt những đứa trẻ ngây thơ rướm máu tanh nồng nồng. Sông Hồng đỏ ngầu xác người dù chưa phải mùa nước lên… Mạng người quý giá tựa cỏ rác vậy sao? Con người phải làm biết bao việc mới nuôi dưỡng một sinh mạng. Có điều con người khác với thần thánh.Vậy nên chỉ cần một mũi kiếm, tất cả đều về với hư vô…</p>
<p> Bỗng nhiên,Người nhớ đến bài học đầu tiên khi làm thần</p>
<p>  <em>“Ngươi phải biết dù chúng ta là thần, chúng ta sống thọ hơn con người, chúng ta có nhiều phép thuật hơn con người, nhưng chúng ta chỉ là những đứa con được sinh ra của Số mệnh. Đừng bao giờ ảo tưởng xa vời về bản thân mình.Thế giới này nhìn trông hỗn mang, ai ngờ rằng mọi thứ sinh ra đều do những nguyên nhân nhất định. Kẻ làm thần tuyệt đối không được can thiệp vào. Nếu không, chính người sẽ huỷ diệt thế giới này. Và linh hồn người sẽ vĩnh viễn chìm vào biển máu nhân gian”</em></p>
<p> Phải! Nếu như ngày ấy An Dương Vương đừng lơ là vì ảo tưởng xa vời vợi cho một đế quốc hùng mạnh, kết cục có bị thảm đến thế này? Người cũng chẳng phải dằn vặt bản thân mình chỉ biết đứng nhìn mọi thứ diễn ra. Thần chỉ được phép can thiệp ở mức độ vừa đủ thôi. Rùa Vàng nghe lệnh người đã cố hết sức.Còn huỷ hoại thì do chính kẻ này- kẻ đang kêu khóc trước mặt Người gây nên. Người từng băn khoăn. Người băn khoăn đây đúng là con cháu Người chứ? Chạy trốn với hiện tại hiển nhiên, lúc nào câu “Chết” cũng phát ra đầu tiên nơi cửa miệng. Người phải cho kẻ hầu canh giữ Vua cẩn thận đề phòng hắn tự sát. Đổi lại, Người mong đợi gì ở cái danh này? Nước mắt ư? Sự đê hèn ăn năn muộn màng này ư? Không! Không phải thế!</p>
<p><strong>RẦM!!!</strong></p>
<p> Bàn cờ bị hất đổ tung, nát thành từng mảnh gỗ xấu xí rơi lả tả trên sàn nhà. Con cờ xanh đỏ kêu loảng xoảng, lẫn cả vào nhau không phân biệt đâu ta, đâu địch nữa. An Dương Vương ngẩng đầu. Không ngạc nhiên sao nổi khi vị thần mạnh nhất biển khơi, chưa từng chứng tỏ sức mạnh tối thượng trước mặt người phàm bao giờ bằng gương mặt không chút xúc cảm nào? Rồi Ngài lặng lẽ cúi đầu, chờ đợi cơn thịnh nộ sắp ập tới từ người nắm trong tay quyền lực cao lớn hơn mình, đang chầm chậm bước từ trên xuống khỏi những bậc cầu thang.</p>
<p> Căn phòng ngập đầy thứ mang tên “hối hận”, hoà tan vào dòng nước-nguồn sống mọi sinh vật, ngấm đầy vào phế quản làm Lạc Long Quân nhức nhối,cay cay nơi sống mũi. Quá khứ xưa kia bỗng chốc trở về cái ngày Người nói lời giã biệt mặt đất cùng người vợ hết mực yêu thương. Phút tuổi trẻ bồng bột cướp đi tình yêu, gia đình hạnh phúc của Người. Xét cho cùng, thần cũng biết đau kia mà, không phải sao? Mọi thứ như mảnh thuỷ tinh đâm vào rát bỏng trái tim người ta vẫn nghĩ là sắt đá. Nữ thần số mệnh trên cao ơi, có hay chăng Nàng đem lại đau khổ cho người khác? Nàng có sức tạo ra quá nhiều sinh mệnh mới nên mới đem số phận những đứa con của Nàng ra đùa cợt, trêu ngươi?</p>
<p> Nhưng Người còn trách nhiệm, còn bổn phận, còn vương quốc để mà chăm lo. So bề với người mất đi tất cả này, từng lớp đau khổ tích tụ qua bao nhiêu năm tháng hẳn có khập khiễng quá không?Hối hận, ân hận đều cần sự cảm thông. Nếu không, nhân dân có thể cầu xin Người cứu sống An Dương Vương- vị vua họ ca tụng hết lời không một câu oán thán.</p>
<p> -Ván cờ khi đã chiếu tướng thì chẳng thể nào chiến thắng.Thay vì hối hận mình đã đi lầm nước, hãy để cho ván cờ mới bắt đầu. Ta đã nói vậy vào ngày đầu tiên con xuống đây. Ân hận ư? Để làm gì? Con dùng nó trả thù hay cứu sống người dân con được sao? Chúng ta đều có nỗi lòng riêng thôi An Dương Vương ạ. Nhưng ta chọn đi tiếp, con thì đứng lại đó và tưởng tượng ra cái con biết là không có thực thôi.</p>
<p> -Tôi… tôi đâu còn lựa chọn nà..o khác?</p>
<p> -Sai rồi! Con có lựa chọn, rất nhiều. Thay vì tìm cách chết hãy trở thành thánh thần thử xem. Thay vì ngồi đây kêu oán hãy lên trên ngắm nhìn họ. Tự nhận là con cháu ta, hãy chứng tỏ cho người đời biết họ không chọn lầm người trong những truyền thuyết của họ. Con là vua. Dù chết vẫn là vua. Ta biết trái tim con ngày đêm thúc giục bản thân mình bằng mọi giá phải hành động. Vậy thì làm đi. Ngẩng cao đầu lên, nhìn vào mắt ta “Con ân hận đã để mất nước, nhưng con sẽ chuộc lại lỗi lầm”. Thế mới đúng là kẻ làm vua đúng nghĩa!</p>
<p> Một khoảng im lặng giữa hai con người ở hai thế giới khác nhau, đều đứng chung ở một nơi. Ai biết được họ đang đuổi theo những suy nghĩ riêng tư của bản thân mình .</p>
<p> Nét mặt vị vua giãn ra, bừng một nỗi chợt tỉnh. Như ánh sáng le lõi chiếu lên giữa biển mù mịt mênh mông trong cơn bão, cầm chắc sợi chỉ mảnh mà tiến lên. Bấy lâu nay, Ngài đã tự lẩn tránh chính mình quá nhiều rồi. Đã đến lúc nhận ra và thay đổi tất cả. Câu trả lời vốn giản đơn, nhưng cần mất quá nhiều thời gian mới tìm thấy đáp án cho câu hỏi cả đời. Hạt ngọc trai trên vỏ kiếm Ngài đeo lăn giữa đống thuỷ tinh ngời sáng, nứt ra làm đôi để lộ giọt máu đỏ tinh khiết. Thứ nước trên bình bị đổ lấy từ giếng quý nhỏ giọt, làm ngọc trai như sáng thêm. Ngài từng nghĩ đó là cầu vồng. Cầu vồng sao có thể ở gần vậy. Chính bản thân phải đi tìm, góp nhặt lại. Cầu vồng vốn ở rất xa</p>
<p> Còn về phần Lạc Long Quân, Người ngay lập tức quay lưng đi trở lại chỗ Người xuất hiện ban dầu, khoác lên vai chiếc áo choàng quen thuộc. Không cần thiết phải nghe khi Người đã biết rõ đáp án, Người tự nhủ, trở lại hình dạng nguyên thuỷ. Con rồng trắng với đôi mắt xanh xuyên thấu vạn vật bay đi. Sẽ rất lâu sau Người mới có thể quay lại đây. Ngài sẽ chờ đợi trong niềm tin tưởng. Còn giờ, Người cần đem lại niềm tin cho một số người…</p>
<p> Ngày hôm ấy, trong dân gian lưu truyền thêm một truyền thuyết.Rùa Vàng theo lệnh Rồng Xanh nổi lên một lần nữa, mang theo lưỡi gươm vị vua Hùng cuối cùng dâng lên vị thần bất tử đến cho người mở ra thời kì mới, thời kì hưng thịnh cho con cháu mình sau này….”</p>
<p>…. Câu chuyện đã kết thúc từ lâu. Tôi vẫn ngồi đấy, lặng ngắm những trang giấy mỏng lật qua lật lại theo gió. Tôi hỏi Kẻ Phiêu Du -</p>
<p> Lê Lợi,..phải không?</p>
<p> -Họ gọi ông như thế</p>
<p> -Nhân dân không trách An Dương Vương, sao ông ta có thể nằm mơ thấy linh hồn?</p>
<p> -Sản phẩm của trí tưởng tượng lầm lạc khi đầu óc chĩ miên man nghĩ về lỗi lầm</p>
<p> -Rùa vàng phán xét công chúa có bất công chăng?</p>
<p> -Tuỳ người nhận định thôi. Chẳng phải đến giờ tất cả vẫn đang tranh cãi vì viên ngọc trai và giếng nước hay sao? Riêng ta, ta e là đúng. Công Chúa ư? Nực cười. Nàng đâu đáng làm công chúa, công chúa vốn dĩ không ngây thơ trước sinh mạng quốc gia mình tới vậy. Nàng ta chỉ đơn giản là cô gái mang tên Mị Châu -</p>
<p> Cuối cùng… tại sao kể với tôi chuyện này?</p>
<p> -Bởi ta nghĩ cô bé đang cần đấy chứ.</p>
<p> Tôi trừng mắt nhìn hắn. Đôi mắt tím trong veo, lấp lánh ánh cười kia như tấm màn nho nhỏ kéo tôi về quá khứ. Sao hai người khác nhau mà khí chất đều giống nhau đến vậy? Người bạn thân thiết của tôi, cuốn sách còn bỏ ngỏ bên dưới ngăn bàn, mong ước về điểm số. Tôi nào có khác gì vị vua kia, bại trận rồi chạy trốn trong tủi hờn. Tất cả đè nặng trong tim tôi, khiến tôi bật khóc nức nở, nước mắt nóng hổi chảy từ khoé mắt. Gò má ướt đột ngột khô đi khi hắn dùng tay lau nước mắt cho tôi, đặt lên trán tôi một nụ hôn nhè nhẹ. Hơi thở hắn lạnh, còn nụ hôn thì ấm áp lạ kì</p>
<p> -An Dương Vương đã có niềm tin. Vậy nên em cũng nên tin rằng mình sẽ vượt qua tất cả.</p>
<p> Rồi hắn biến mất, hệt như lúc đến, tựa thể bóng hình hắn tan biến vào không trung. Bóng đêm lầm lũi mang hắn đi. Nền trời đen đọng lại ánh trăng tròn cùng lời nói bay vào gió thoảng</p>
<p>  <em>“Anh hùng sống bằng máu, cũng sống bằng lòng nhân từ những mong được lưu anh. Nhưng anh hùng là những người sống bằng niềm tin vào chính bản thân mình. Hãy nhớ điều đó!</em> &#8220;</p>
<p style="text-align:center;">* * *</p>
<p style="text-align:center;"><em><strong>Một số câu được trích dẫn và lấy ý từ Legend of Porasitus-by Kẻ Lãng Du (vnfiction.com)</strong></em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/fullmoonchan.wordpress.com/72/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/fullmoonchan.wordpress.com/72/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/fullmoonchan.wordpress.com/72/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/fullmoonchan.wordpress.com/72/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/fullmoonchan.wordpress.com/72/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/fullmoonchan.wordpress.com/72/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/fullmoonchan.wordpress.com/72/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/fullmoonchan.wordpress.com/72/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/fullmoonchan.wordpress.com/72/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/fullmoonchan.wordpress.com/72/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/fullmoonchan.wordpress.com/72/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/fullmoonchan.wordpress.com/72/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/fullmoonchan.wordpress.com/72/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/fullmoonchan.wordpress.com/72/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=fullmoonchan.wordpress.com&amp;blog=9989491&amp;post=72&amp;subd=fullmoonchan&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://fullmoonchan.wordpress.com/2010/01/10/cau-chuy%e1%bb%87n-v%e1%bb%81-an-d%c6%b0%c6%a1ng-v%c6%b0%c6%a1ng/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/8ba3f483548a1d26a114c1f611aa9f4c?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">fullmoonchan</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Phát điên! Lảm nhảm! T__T</title>
		<link>http://fullmoonchan.wordpress.com/2009/10/24/phat-dien-l%e1%ba%a3m-nh%e1%ba%a3m-t__t/</link>
		<comments>http://fullmoonchan.wordpress.com/2009/10/24/phat-dien-l%e1%ba%a3m-nh%e1%ba%a3m-t__t/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 24 Oct 2009 14:33:57 +0000</pubDate>
		<dc:creator>fullmoonchan</dc:creator>
				<category><![CDATA[My Story]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://fullmoonchan.wordpress.com/?p=67</guid>
		<description><![CDATA[ Mình sắp phát điên lên mất .Kiểu như xui xẻo cứ ập đến cùng một ngày, cùng một thời điểm, cứ cùng cùng như thế…. Cho đến khi mình hết sức chịu đựng, gào tướng lên “Numb” của Linkin Park vẫn không thể dịu đi …….  Tiết sinh hoạt. Ừ thì cái tiết này có [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=fullmoonchan.wordpress.com&amp;blog=9989491&amp;post=67&amp;subd=fullmoonchan&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p> Mình sắp phát điên lên mất .Kiểu như xui xẻo cứ ập đến cùng một ngày, cùng một thời điểm, cứ cùng cùng như thế…. Cho đến khi mình hết sức chịu đựng, gào tướng lên “Numb” của Linkin Park vẫn không thể dịu đi</p>
<p>…….</p>
<p><span id="more-67"></span></p>
<p> Tiết sinh hoạt. Ừ thì cái tiết này có đứa quái nào thích đâu? Cô giáo chuyên môn bắt ở lại muộn, buồn ngủ, nghe ca bài ca “năm tấn”. Đều như vắt chanh cả quả ấy. Hôm nay mang quyển “Yêu nữ mặc đồ hiệu đi”. Đến mấy đoạn hàng hiệu Gucci, Praha, Chanel… đọc trộm dưới gầm bàn mà thèm thuồng quá đi mất. Giờ cứ tưởng tượng có từng núi, từng núi như thế, chắc mình chẳng còn mong đợi gì hơn (dù sao đem bán cũng được khối tiền đấy, hàng hiệu mà) <img src='http://s0.wp.com/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt=':)' class='wp-smiley' />  )</p>
<p> Đang ngồi mơ màng xa hoa, cô giáo tuyên bố một câu xanh rờn “Em làm trưởng ban báo tường nhé?”</p>
<p> Rụng tim!</p>
<p> Mình bị gọi là máu lạnh, gan thép thường xuyên. Nghe xong tin này không đứng nổi lên nữa.</p>
<p> “Thế ai có khả năng sáng tác?”</p>
<p> “Bạn N ạ!”</p>
<p> Mém xỉu!</p>
<p> Lết không nổi xuống bậc cầu thang. Xuống gần đến nơi thì lại bị bồi thêm cho một cú</p>
<p> “Trưởng ban báo tường!”</p>
<p style="text-align:center;">….</p>
<p style="text-align:center;">..</p>
<p style="text-align:center;">. </p>
<p> <em>Xã luận </em></p>
<p><em> Thứ bảy nộp bài  </em></p>
<p><em> Báo tường </em></p>
<p><em> Trưởng ban</em></p>
<p> Nghe oai nhỉ?</p>
<p> Oai lắm. NHƯNG MÀ MÌNH KHÔNG MUỐN DÂY DƯA VÀO CÁI CỦA NỢ 4 NĂM CẤP II LẠI CÒN LAN SANG CẢ QUÃNG ĐỜI CẤP BA CỦA MÌNH!!!!!!!!!!!!!!!!!!</p>
<p> <strong>Chết ngất tập 1</strong></p>
<p style="text-align:right;"><em>Có ai cứu con không? O__O </em></p>
<p>…</p>
<p> Mất điện. Đi ăn cơm quán, chuyện bình thường. Đi cùng với bác, chuyện quá bình thường. Cũng như những lần khác, về nhà cất cặp, đạp xe đi xuống, dựng xe trước cổng, lên xe ô tô và đi đến nơi nào đó thức ăn ngon ngon .</p>
<p> Vừa đến nơi, ông anh Linx “xì tin” rất là phong cách đã đứng chình ình trước cửa. Mình mới nhủ quái lạ. Chả lẽ mình V.I.P đến nỗi hôm nay đích thân ông anh quý hoá của mình bình-thường-mình-đến-vẫn-ngồi-im-như-thóc chạy ra đón hay sao?</p>
<p> Khổ nỗi chơi với nhau mười mấy năm, mình thừa hiểu cái tính ông này. Vừa mới chạm mặt đã chơi ngay câu:”Biết em mày bị bệnh gì chưa? Sỏi mật kiêm sỏi gan luôn đấy!”</p>
<p> Thộn mặt!</p>
<p> Thề có Chúa làm chứng, có lẽ lúc đấy mình trông cực kì ngu ngốc, ngu hơn cái lần hiểu nhầm ông ấy hút cần sa nữa chứ</p>
<p> Ông em quý hoá đang ngồi rất ư thoải mái trên ghế salong, được mẹ đút cho từng thìa cháo màu đỏ chót như sáp nến đỏ nấu chảy nhão ra (lúc ấy mình lại cứ tưởng thuốc gì gần giống thế mẹ đi khám bác sĩ về cho nó ăn mới sợ chứ) Chả biết nên khóc hay nên cười T__T. Không phải không thương em gì đâu nha, mà tại “thử lửa thử gan” nhiều quá rồi hay sao mà chẳng có tí cảm xúc nào hết trơn á!</p>
<p>  Tính xem.</p>
<p> 1.Hai lần mẹ bị sỏi mật, đau nặng đến mức phải có xe cứu thương đến tận cái ngõ bé xíu ấy chở lên bệnh viện. Khi ấy mình có năm tuổi và khóc hết nước mắt, mồm mếu máo hỏi: “Chị/bà/bố/bác/ông ơi, người ta chở mẹ cháu đi đâu?”</p>
<p> 2.Cũng là mẹ. Ngồi ở nhà cô giáo dạy thêm-cũng là cô chủ nhiệm chờ bố mẹ đến đón. Trời mưa to gió lớn, đã muộn nên cô giáo bảo ở lại ăn cơm cùng cô. Vừa mới gật đầu đã thấy bác đội áo mưa đến lai mình về, bảo mẹ mình đã sinh em bé (cái thằng khó ưa này). Mình lúc ấy phát khóc lên, cứ luôn miệng “Mẹ cháu có sao không? Có phải mổ không? Con trai hay con gái?”. Hồi đấy ngoan lắm nha, biết mẹ bị yếu nên khó sinh đấy (còn chưa đến mức độ “Mẹ ơi, em bé sinh ra ở đâu/ từ nách con ạ” như nhiều đứa khác) <img src='http://s0.wp.com/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif' alt=':)' class='wp-smiley' /> )</p>
<p> 3.Bố bị tai nạn giao thông khi đang cố gằng (làm anh hùng) bắt một tên cướp. Ôi, dòng máu Nghệ Tĩnh khí chất Bác Hồ ngút trời thế đấy. Máu me đầm đìa, đầu óc choáng váng, nhà của bác thì cứ bảo là nhà của mình. Cả xóm xúm đông xúm đỏ vào. Mình khi đó đang làm bài tập thì thấy mẹ hớt hải bảo lên bệnh viện, ở nhà trông nhà. Khi đó mình mới học lớp 2, đã không ngại chạy ngay ra bàn thờ (nơi mình ghét bén mảng đến nhất) cầu khấn thành tâm :” Xin các cụ cho bố con đừng chết!” (nói ra hơi tội lỗi, nhưng sao lúc đấy mình không khấn “chết đi cho rảnh nợ” nhỉ? Ôi dào, trẻ con biết cái quái gì đâu?). Một tuần sau thì mình lên thăm. Ôi thôi, chắc chắn phim kinh dị phải học những cảnh này, nếu mong muốn hốt bạc của thiên hạ nhá</p>
<p> 4.Mình. Ai da, hồi đấy tập tễnh đi xe nhưng rất tuân thủ luật giao thông. Ngoan ngoãn đi mua bánh bao về cho mẹ ăn, nào ngờ có một cái xe ôm quái quỉ phóng với tốc độ ánh sáng đánh rầm vào chính giữa xe một cái. Xe chỗ này, người văng ra chỗ khác. Người người xúm lại giúp đỡ, đưa lên đồn công an, gọi bác mình ra. Mình vừa đau vừa sợ đến độ không thèm quan tâm cục u trên đầu :” xe cháu có làm sao không?” trong khi mắt mũi hoa lên như cái lần uống bia nhiều quá. Kết quả là lên bệnh viện khám làm đủ các trò. Đểu nhất lại còn vừa để bác sĩ xem đầu, vừa khấn thầm mình đừng bị làm sao, mẹ đủ khổ vì bổ rồi (ngoan ^ ^). Mất ba tuần không nằm quay đầu bên trái, đến trường phải chui vào phòng y tế khử trùng vết thương ở tay. Đau muốn chết, may là không để lại sẹo. Hú hồn ba vía</p>
<p> 5. Đến thằng em. Thể trạng yếu, mang gien bệnh giống y xì mẹ. Mới ba tuổi phải lên bệnh viện phẫu thuật nội soi vì bị sỏi mật. Gần tết nữa chứ, cả nhà mình nghe xong ai cũng xám ngoét mặt vào. Rong ruổi lên HN chữa cho cu cậu, phong thanh thấy ông bác ở quê ra ngắm cu cậu một tí. Cứ tưởng yên thân phẫu thuật cho nó xong, ai dè đêm hôm bà y tá ra tiêm cho em í một mũi kháng sinh, xong rồi em í lên cơn co giật. Sùi bọt mép, mắt trắng giã, người ngợm tái xanh tái xám vào. Tim ngừng đập khoảng một phút. Mẹ mình khi đó khóc váng cả cái hành lang lên, ông bác sĩ còn bồi thêm một câu “xin gia đình hãy chuẩn bị tinh thần trước” mới sợ chứ! Ông bà mình cấp tốc lên đấy, để mặc mình với cái nhà thênh thang bát ngát ba tầng sâu hun hút. May là không có tính sợ ma, mình đi xuống đóng cửa, vừa đi vừa cầu khấn (thêm lần nữa) dù thừa biết trong đầu : thằng này dù thiên thạch có rơi xuống TĐ, cả thế giới chết hết thì nó là người duy nhất sống sót á. Chả biết do thành tâm hay sao mà cu cậu vượt qua cơn nguy kịch. Hội bác sĩ y tá ai cũng kêu: “Số cậu này còn cao lắm”.</p>
<p> Tham kể thêm tí nữa thì khoảng đến năm lớp một, em í lại được lên HN điều trị. Lần này chả phải chỗ nào sâu trong người, mà ngay ở cái chỗ-ai-cũng-biết-là-chỗ-nào-đấy =)). Lần này mình nghe xong không cười không chịu được. Và giờ thì cả nhà ai cũng đem chuyện ấy ra trêu chàng. Cho đáng đời, ai bảo mày cướp hết gen đẹp của chị cơ. Mũi dọc dừa, mắt to,lông mi dài,miệng trái tim, suốt ngày kêu “Em là Tiểu Yến Tử”. Chị mày ngày xưa cũng chưa chuối đến mức đấy nhá!…..Cái đấy gọi là “Hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh” đấy em giai ạ (aish, mình làm con ngoan nhưng làm chị thì tệ quá)</p>
<p> 6. Ông ngoại cũng có duyên với mấy chuyện này. Hình như thời chiến tranh dù có đi lính cũng ít mang thương tật hay sao, đến tuổi già giời còn không tha í. Đi đường đội mũ bảo hiểm đàng hoàng, nhìn gương đàng hoàng, vậy mà tránh đứa trẻ con nào đó nên ngã. Mình mà biết đứa nào nhất định sẽ phang cho một trận! Mình vốn chả ưa trẻ con. Chạy thục mạng báo tin cho mẹ, xem ra cả nhà chưa ai biết cả. Đáng giận nhất là con giúp việc. Loại ăn nhờ ở đậu gì suốt ngày ca thán, chê bai, hẹn hò trai với chả làm đẹp, nghe tin ông mình vào bệnh viện vẫn điềm nhiên ngồi xem tivi. Giờ thì ai mới là con không có cảm xúc chứ? Cứ như chuyện đùa ấy! Sau đó ông phải chuyển lên HN, còn mình ở nhà cứ mong được vào thăm. Tuy ông cháu không hợp nhau nhưng vẫn phải lo tí chút Y__Y</p>
<p> 7. Aish go, ông anh trai mình. Mình và anh ấy cách nhau đến tận một thế hệ, thành ra cũng chả thân thiết cho lắm. Nghe mẹ báo tin anh bị tai nạn mặt xám ngoét, khác hoàn toàn với mình. Gớm, ai chẳng biết anh ấy là cháu được cưng nhất nhà. Đảng viên trẻ nhất, đỗ đại học, làm cảnh sát hình sự, rút súng oai như đúng rồi. Còn với mình, anh ấy chỉ là-một-người-anh-mình-ít-khi-gặp-như-bố-của-anh-í mà thôi. Sau khi biết được lí do lại càng thêm chán nản. Thế mới hiểu câu “Tình yêu là một chiếc bình đựng thuốc độc”. Hừ, tất nhiên mùng hai ghé vào thăm, nhìn thấy anh nằm trên giường bệnh thế này chả giống người chuyên môn chặn họng người khác, nói năng thô thiển, tán gái đủ mọi miền, gia trường, một tí ngu ngốc- toàn những tính mình ghét nhất.</p>
<p> Nói thế là không công bằng lắm. Đành rằng anh thông minh, đẹp giai đi, nhưng cái vấn đề thông minh của anh í mình thấy rõ nhất ở lĩnh vực xe hàng hiệu, áo hàng hiệu, đồ hàng hiệu (nhìn cái đồng hồ của ổng đủ biết à). Tư chất, phong thái xứng đáng làm anh cả, vấn đề rằng mình chả thấy có chút nào tác động sâu sắc đến mình. Phải đợi lúc nằm lăn quay trên giường bệnh, thở bằng máy, ống cắm vào cổ họng, mất một phần não trong đầu, mình mới thấy hơi thương anh. Ờ, tuy rằng cả mình và anh đều chẳng nhớ nổi ngày sinh nhật của đối phương, chạm trán vài lần, chưa từng hỏi thăm ốm đâu thì vẫn là người nhà. Ghét phải thừa nhận, thật ra mình rất coi trọng gia đình hơn coi trọng bạn bè. Bạn bè có thể bỏ, chứ gia đình thì không bao giờ (trừ bố mình)</p>
<p> Chuyện sau đấy thì phức tạp hơn. Mình chỉ nhớ mỗi tiết mục “người yêu gọi mới cử động”,”Con yêu bố lắm”,”người gầy còn hơn cả bị HIV” khi mình đến thăm. Cũng sau vụ này, anh em mình có thân nhau hơn một chút (dù chỉ một chút thôi), mình nghĩ anh ấy bây giờ tốt hơn anh ấy hồi xưa nhiều lắm. (cũng dù chỉ một tí tẹo teo).Nói chung thái độ bình tĩnh + thờ ơ khi ấy vẫn rõ nhất (dù sau đó, mình đã lên diễn đàn và viết những dòng cực kì mùi mẫn TT__TT=&gt; hành động vẫn hơn)</p>
<p>  Nhân tiện, cái suy nghĩ ấy tan tành mây khói khi 20-10, cả ba thằng anh chả có thằng nào gọi điện (nhắn tin) cho mình lấy một lời chứ chưa nói gì đến quà cáp</p>
<p> À thôi, mơ hão. Các anh í còn có bạn gái mà (chẳng hạn như Linx, mua tặng Mòng một con gấu bông cực đẹp) .Mybe chắc chắn có người tặng. Đến con Kiu còn được tặng cơ mà</p>
<p> Rốt cuộc, chỉ có mình là lạc loài thôi</p>
<p> (trừ anh DS ra, anh ấy đã giúp mình lần trước. Cảm ơn anh, em yêu anh nhiều lắm í! Tất nhiên có giận chuyện anh đối xử với Mybe và Linx, nhưng yêu vẫn là yêu, nhở? ~&gt; sến quá &gt; &lt;)</p>
<p> Thế đấy!</p>
<p> Sau tận BẢY LẦN như thế, thử hỏi mình còn cảm xúc nào với cái lần này không? Không, tất nhiên không. Chỉ thấy nản, tự hỏi sao mình và nó chẳng hề giống nhau. Một đứa con trai sinh ngày 9-3, điệu bộ thục nữ nhu mì như con gái. Một đứa con gái “trơ hơn đá” đến độ mỗi lần bọn con trai mang thứ gì đó sờ sợ lên lớp doạ, tuyệt nhiên không hề động chạm gì đến mình (“con này không phải người bình thường. Doạ nó bằng hoà thôi”)</p>
<p> Cả lớp cũ chửi nhà mình đồng tính(căn bản tại mấy vụ hôn giả bắt chước giới gasso í mà). Mình nghĩ có lẽ vì một đứa ngày sinh toàn số chắn, một đứa sinh toàn số lẻ ư?</p>
<p> Nghĩ đến đấy,chắc mẩm phen này sẽ được ở nhà một mình dài dài. Nào ngờ mẹ buông thõng ngày một câu “Mày cũng phải lên để còn trông nó! Nghỉ hè!”</p>
<p> Nghì hè á?</p>
<p> Thế còn kế hoạch học bơi của mình?</p>
<p> Thế còn kỉ nghỉ của mình?</p>
<p> Một tháng ở trên HN đất chật người đông?</p>
<p> Hello? Home Alone?</p>
<p style="text-align:center;">…</p>
<p style="text-align:center;">..</p>
<p style="text-align:center;">.</p>
<p><strong>Chết sặc tập hai!</strong></p>
<p>&#8230;</p>
<p style="text-align:right;"><em>Chúa ơi! Phật ơi!Thánh Ala ơi! Làm ơn thương cho số phận khốn kiếp của con với <img src='http://s0.wp.com/wp-includes/images/smilies/icon_sad.gif' alt=':(' class='wp-smiley' /> </em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/fullmoonchan.wordpress.com/67/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/fullmoonchan.wordpress.com/67/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/fullmoonchan.wordpress.com/67/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/fullmoonchan.wordpress.com/67/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/fullmoonchan.wordpress.com/67/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/fullmoonchan.wordpress.com/67/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/fullmoonchan.wordpress.com/67/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/fullmoonchan.wordpress.com/67/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/fullmoonchan.wordpress.com/67/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/fullmoonchan.wordpress.com/67/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/fullmoonchan.wordpress.com/67/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/fullmoonchan.wordpress.com/67/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/fullmoonchan.wordpress.com/67/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/fullmoonchan.wordpress.com/67/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=fullmoonchan.wordpress.com&amp;blog=9989491&amp;post=67&amp;subd=fullmoonchan&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://fullmoonchan.wordpress.com/2009/10/24/phat-dien-l%e1%ba%a3m-nh%e1%ba%a3m-t__t/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/8ba3f483548a1d26a114c1f611aa9f4c?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">fullmoonchan</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Như một phép màu!</title>
		<link>http://fullmoonchan.wordpress.com/2009/10/21/nh%c6%b0-m%e1%bb%99t-phep-mau/</link>
		<comments>http://fullmoonchan.wordpress.com/2009/10/21/nh%c6%b0-m%e1%bb%99t-phep-mau/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 21 Oct 2009 14:26:16 +0000</pubDate>
		<dc:creator>fullmoonchan</dc:creator>
				<category><![CDATA[Truyện]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://fullmoonchan.wordpress.com/?p=60</guid>
		<description><![CDATA[(By Fullmoon) I.Nỗi lo lắng hay “con gái trong thời kì nổi loạn tuổi dậy thì”    Thành thật với bản thân,thừa nhận một điều cực-kì-chân-thật Tôi.thích.gay   ….    Thật ra,cái sở thích ấy bắt nguồn từ việc đọc fanfic quá nhiều.Không phải tôi nhiễm bệnh hoang tưởng. Đối với tôi,họ như là sự [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=fullmoonchan.wordpress.com&amp;blog=9989491&amp;post=60&amp;subd=fullmoonchan&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:right;"><em>(By Fullmoon)</em></p>
<p><strong>I.Nỗi lo lắng hay “con gái trong thời kì nổi loạn tuổi dậy thì”</strong></p>
<p><strong> </strong></p>
<p> Thành thật với bản thân,thừa nhận một điều cực-kì-chân-thật</p>
<p><strong>Tôi.thích.gay</strong></p>
<p><strong> </strong></p>
<p>….</p>
<p><strong> </strong></p>
<p> <span id="more-60"></span>Thật ra,cái sở thích ấy bắt nguồn từ việc đọc fanfic quá nhiều.Không phải tôi nhiễm bệnh hoang tưởng. Đối với tôi,họ như là sự mới mẻ cho cuộc sống vốn dĩ đã nhàm chán.Tôi khâm phục họ,thật vậy đấy!. Đâu phải ai cũng có cái năng lực yêu thương người cùng giới?Vốn dĩ cái trò tình yêu giữa phái nam và nữ đã quá đỗi nhảm nhỉ lắm rồi.Xem đi,yêu người khác giới, để rồi cãi nhau to vì không thể hiểu nổi nhau.Còn những người gay,họ đơn giản là hiểu nhau đến từng chân tơ kẽ tóc.Nếu trên đời này mà người gay xuất hiện nhiều đủ để sống thành khu phố,tôi dám chắc nơi đó sẽ yên tĩnh hơn nơi tôi sống nhiều.Vậy đấy.</p>
<p> Phải thẳng thắn mà nói,tôi thật sự rất khác người.Tuy chưa tới mức không biết đâu là DBSK, đâu là SuJu,hay sơn móng tay đen nhoè nhoẹt và giam mình trong phòng kín với những ý nghĩ vớ vẩn về cuộc đời….Cái khác người ấy thể hiện rõ ở lối suy nghĩ,và từ lối suy nghĩ ảnh hưởng tới hành động của bản thân. Ví dụ cụ thể: có kẻ đôi khi thích ốm để trốn việc,còn tôi sẵn sàng rủa xả “trời tru đất diệt” tên đáng ghét nào dám lây bệnh cảm cho mình. Hầu hết mọi người đều thích tới nơi đông vui tấp nập,còn tôi thà nghe mười bài nhạc rock còn hơn đến mấy chốn với đầy đủ các thể loại âm thanh cùng hoà quyện vào nhau. Đi ra đường ai cũng tranh thủ có cặp có đôi,còn tôi lại tôn thờ chủ nghĩa solo của bậc anh hùng muốn làm nên nghiệp lớn “chưa ra cái gì,ta thề chưa có người yêu”.</p>
<p> Có thể bạn cho đó là bình thường.Tin tôi đi,tôi thuộc tuýp ít khi chê mình lắm (căn bản với tôi ,Chúa trời luôn công bằng với tất cả ^ ^).Nói rõ ràng hơn,chính những người luôn tự xưng (và thể hiện) mình bình thường gắn cho tôi cái mác “khác người” đó đấy!</p>
<p> Cùng cần phải nói thêm rằng,tôi không phải là một kẻ bảo thủ quá đáng.Nghĩa là ngoài mấy vấn đề cần thiết,thì còn lại tôi đều tỏ thái độ ở mức chấp nhận được.Ghét nghe nhưng vẫn có cái nhìn khá bao dung cho nền âm nhạc V-pop.Sẵn sàng thông cảm với ham muốn làm giàu của nhiều chủ trại gấu thành phố Hạ Long…bla bla…..Lĩnh vực tình yêu luôn nằm trong vòng quy luật đó.Ngay cả khi xã hội lên án ầm ầm việc các cặp tình nhân hành động quá đáng nới công cộng,tôi vẫn nhún vai nhẹ nhàng.Tôi thấy hiển nhiên khi thấy người ta hôn hít,nắm tay, ôm ấp….Xét cho cùng chỉ khi yêu nhau,họ mới làm vậy phải không?</p>
<p> Tất nhiên,nếu đối phương đúng là một nam và một nữ!!!</p>
<p> Thông minh + chăm chỉ= thành công.Khác người+ chút phòng khoáng=&gt; y như rằng có chuyện.Tôi đã rút ra kết luận ấy vào một ngày nhàn rỗi,mưa tầm tã. Vấn đề này thật sự rất rất lớn. Không chê bai,nhưng cần hiểu rằng Việt Nam quả là một quốc gia “đậm đặc” chất Đông Nam Á trong số các quốc gia đậm đặc chất Đông Nam Á.Châu Mĩ và Châu Âu đã dần chấp nhận sự tồn tại của người đồng tính.Thuỵ Điện có hẳn bộ luật dành cho nam giới muốn kết hôn với nhau.Ngôi sao nổi tiếng Linsay Lohan tự nguyện gắn bó với cô bạn gái Samantha (dù không liên quan đến chuyện này cho lắm TT_TT).Và Việt Nam thì vẫn kì thị khái niệm gay.Mỗi khi tôi đề cập tới, con gái thì cho là chẳng còn thể thống gì nữa,con trai thì chỉ thốt lên “Kinh khủng!”. Mười người cả mười đều phản ứng thế hết. Nhiều lúc khi nghe những đứa bạn phỉ báng về vấn đề gay,tôi đã hoàn toàn phải vận dụng khả năng kìm chế của mình để không thoi cho mỗi đứa một cú, để thuyết giảo rằng bỏ qua những rào cản của xã hội,họ là những người thật tuyệt vời.Thế mà….chà,quả thật tôi rất muốn đập cây gậy bóng chày vào bàn của Chúa (*).Bởi mới chỉ là học sinh,kẻ phụ thuộc vào điểm số,vào hạnh kiểm để tồn tại,nên những ý nghĩ ấy,tôi mới chỉ dám giấu trong lòng.</p>
<p>……</p>
<p> Thần tượng,ngưỡng mộ giới gay vậy đấy…..Thế sao,tôi vẫn chưa gặp được người nào là gay nhỉ?</p>
<p> Có khi nào,”ghét của nào trời trao của đấy”.Vậy thì “muốn của nào trời không trao của đấy” hay sao?</p>
<p>* * *</p>
<p> Tháng tám.Những cơn mưa rào mùa hạ đã vơi bớt,chỉ còn lại đám mây rẽ qua con đường để tưới mát nó rồi đi.Lá bàng cũng chuyển màu vàng,rơi xuống thành những tấm thảm khô bước qua lạo xạo.Trường học đối với tôi là một điều mới mẻ.Năm nay,tôi mới vào lớp 10-nấc thang cuối cùng trong suốt khoảng thời gian được ngồi trên ghế nhà trường.Tôi như ngẩn ngơ khi cánh phượng đã tàn tự bao giờ, mới đây vẫn còn là khoảnh khắc chia tay cùng bè bạn .Hơn cả là cái ý niệm mình đã già.Con người ai mà chẳng ghét già,khi mà bên tai luôn có bà chị lắm mồm luôn lải nhải mỗi tháng đi qua như cơn lốc :”Mày cứ thử lên lớp 10 mà xem.Già nhanh lắm ý.Giờ ngẫm lại,chị thấy mình sao hồi trước trẻ con quá cơ”. Ôi thôi cái bà chị quý hoá quá của tôi.Hình như gia đình tôi ai cũng đều sợ già nên lúc nào cũng chăm chăm nhắc mình già chưa hay sao ấy?</p>
<p> Chọn cho mình một góc khuất ngay cạnh cửa sổ,tôi cắm headphone vào tai. Đôi mắt lơ đãng vì mệt mỏi,vì cảm thấy chút gì đó hụt hẫng sau những ngày tháng vất vả lăn lộn.Mọi thứ còn quá mới mẻ.Cái không khí này,những người mới này,tôi chưa quen.Tôi thích ứng rất chậm mà.Nhiều lúc cứ thấy bực mình,nhưng các cụ nói “Non sông khó đổi,bản tính khó dời” đố có sai.Ngay cả khi cô giáo đã bước lên bục giảng cùng nụ cười tươi,cái cảm giác ấy cứ níu tôi xuống mặt bàn lạnh buốt.Hờ hững với những thứ gì mới,tôi không hiểu đó có phải là khác người không.Nhưng với một kẻ đã có sở thích khác người,tính khí khác người thì điều đó chẳng cần chối cãi.Những đứa bạn vừa mới quen đã tíu tít.Không ai nhận ra tôi,và tôi cũng không muốn mình có cái cảm giác tồn tại.Vậy đấy,tôi khác người đến thế mà.</p>
<p> Bản nhạc của Linkin Park đang đúng lúc lên cao trào.Tôi say sưa thả hồn mình theo nó.Quên chưa nói,những lúc này đừng có ai làm phiền tôi (bởi ai dám đụng vào thì y như rằng mua hẳn suất vè một chiều đến với sở thú). Ấy thế mà, đã có một bàn tay chạm vào vai tôi.Và thật kì lạ làm sao.Bàn tay ấy rất ấm,rất quen.Một thứ cảm giác như đã thân thiết với tôi từ lâu lắm</p>
<p> Tôi ngẩng đầu.Một nụ cười như ánh nắng mùa xuân</p>
<p> -Xin chào.Chúng ta làm quen nhé?</p>
<p> Có lẽ vào giây phút ấy,tôi đã tin : Trên đời thật sự có phép màu…</p>
<p style="text-align:right;"><em>(*).Một đoạn trong fanfic “Khi Seung Ri ngủ” (vnfiction.com)</em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/fullmoonchan.wordpress.com/60/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/fullmoonchan.wordpress.com/60/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/fullmoonchan.wordpress.com/60/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/fullmoonchan.wordpress.com/60/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/fullmoonchan.wordpress.com/60/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/fullmoonchan.wordpress.com/60/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/fullmoonchan.wordpress.com/60/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/fullmoonchan.wordpress.com/60/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/fullmoonchan.wordpress.com/60/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/fullmoonchan.wordpress.com/60/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/fullmoonchan.wordpress.com/60/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/fullmoonchan.wordpress.com/60/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/fullmoonchan.wordpress.com/60/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/fullmoonchan.wordpress.com/60/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=fullmoonchan.wordpress.com&amp;blog=9989491&amp;post=60&amp;subd=fullmoonchan&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://fullmoonchan.wordpress.com/2009/10/21/nh%c6%b0-m%e1%bb%99t-phep-mau/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/8ba3f483548a1d26a114c1f611aa9f4c?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">fullmoonchan</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Về một ngày trước.20-10</title>
		<link>http://fullmoonchan.wordpress.com/2009/10/21/v%e1%bb%81-m%e1%bb%99t-ngay-tr%c6%b0%e1%bb%9bc-20-10/</link>
		<comments>http://fullmoonchan.wordpress.com/2009/10/21/v%e1%bb%81-m%e1%bb%99t-ngay-tr%c6%b0%e1%bb%9bc-20-10/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 21 Oct 2009 14:20:18 +0000</pubDate>
		<dc:creator>fullmoonchan</dc:creator>
				<category><![CDATA[My Story]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://fullmoonchan.wordpress.com/?p=57</guid>
		<description><![CDATA[&#8220;Chán như con gián!&#8221; &#8230;.  Ngày lễ của phụ nữ. Ngày để phái nam bày tỏ tình cảm của mình. Ngày mà tất cả con gái Việt Nam hạnh phúc với món quà nhận từ &#8220;ai đó&#8221;.  Ờ, vấn đề là ở chỗ nếu ta không nhận được một món quà nào cả.  Không tính [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=fullmoonchan.wordpress.com&amp;blog=9989491&amp;post=57&amp;subd=fullmoonchan&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em>&#8220;Chán như con gián!&#8221;</em></p>
<p>&#8230;.</p>
<p> Ngày lễ của phụ nữ. Ngày để phái nam bày tỏ tình cảm của mình. Ngày mà tất cả con gái Việt Nam hạnh phúc với món quà nhận từ &#8220;ai đó&#8221;.</p>
<p> Ờ, vấn đề là ở chỗ nếu ta không nhận được một món quà nào cả.</p>
<p> Không tính đển mẹ (vốn quan hệ xã giao đầy mình), không tính đến cái kẹo mút (gọi là bố thí) , cái tấm thiệp tự làm (nham nhở cho có) và cả cái tin nhắn hình trái tim (rẻ bèo, tiền tin nhắn ý), thì mình chẳng nhận lấy nổi một món quà ra hồn</p>
<p> Có anh trai để làm gì? Có bố đề làm gì? Hờ. Làm cảnh, chính xác đấy! Có vè như những người anh trai quý hoá đã mải lo cho bạn gái của mình, con người bố đáng kinh thì cố tình lờ đi cái vụ laptop thôi.Bạn trai ư? Hãy quên cái khái niệm đấy đi. &#8220;Chưa làm nên nghiệp lớn, ta chưa có người yêu&#8221; (dù chưa chấc đã làm nên cái trò gì). Vấn đề này hãy bàn trong mười năm nữa nhé</p>
<p> Còn từ giờ cho đến lúc đó, biết chắc ngồi ôm gối ở nhà thôi -__-</p>
<p> Haizzz. Đấy, năm cấp ba &#8220;đầy sôi động và tràn đầy nhiệt huyết&#8221; đến hay ho như vậy đấy</p>
<p style="text-align:center;"><em> &#8221;Chỉ có những người phụ nữ Việt Nam mới sinh ra những người đàn ông chân chính&#8221;</em></p>
<p style="text-align:center;"><em>&#8230;</em></p>
<p style="text-align:center;"><em>..</em></p>
<p style="text-align:center;"><em>.</em></p>
<p style="text-align:center;"><em><strong>LÃNG XẸT!!!</strong></em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/fullmoonchan.wordpress.com/57/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/fullmoonchan.wordpress.com/57/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/fullmoonchan.wordpress.com/57/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/fullmoonchan.wordpress.com/57/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/fullmoonchan.wordpress.com/57/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/fullmoonchan.wordpress.com/57/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/fullmoonchan.wordpress.com/57/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/fullmoonchan.wordpress.com/57/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/fullmoonchan.wordpress.com/57/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/fullmoonchan.wordpress.com/57/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/fullmoonchan.wordpress.com/57/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/fullmoonchan.wordpress.com/57/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/fullmoonchan.wordpress.com/57/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/fullmoonchan.wordpress.com/57/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=fullmoonchan.wordpress.com&amp;blog=9989491&amp;post=57&amp;subd=fullmoonchan&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://fullmoonchan.wordpress.com/2009/10/21/v%e1%bb%81-m%e1%bb%99t-ngay-tr%c6%b0%e1%bb%9bc-20-10/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/8ba3f483548a1d26a114c1f611aa9f4c?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">fullmoonchan</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>It&#8217;s Begin</title>
		<link>http://fullmoonchan.wordpress.com/2009/10/18/its-begin/</link>
		<comments>http://fullmoonchan.wordpress.com/2009/10/18/its-begin/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 18 Oct 2009 07:36:03 +0000</pubDate>
		<dc:creator>fullmoonchan</dc:creator>
				<category><![CDATA[My Story]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://fullmoonchan.wordpress.com/?p=5</guid>
		<description><![CDATA[Cuối cùng thì cũng có cái để viết. Đùa chứ Facebook hay Myspace ấy không thể chịu đựng được rồi. &#62; &#60;. Ôi giời ơi, mạng cộng đồng với chả xã hội, ném, ném hết đi cho rồi TT.TT Viết truyện ngắn đã khó, viết truyện dài còn khó hơn. Vất vả nhọc nhằn mãi [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=fullmoonchan.wordpress.com&amp;blog=9989491&amp;post=5&amp;subd=fullmoonchan&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Cuối cùng thì cũng có cái để viết. Đùa chứ Facebook hay Myspace ấy không thể chịu đựng được rồi. &gt; &lt;. Ôi giời ơi, mạng cộng đồng với chả xã hội, ném, ném hết đi cho rồi TT.TT</p>
<p>Viết truyện ngắn đã khó, viết truyện dài còn khó hơn. Vất vả nhọc nhằn mãi mà chưa tìm được tên cho nhân vật, cốt truyện cũng chưa đâu vào đâu. Nhiều lúc muốn bỏ dở giữa chừng nhưng cái tinh thần ham hố đã ăn sâu vào máu. Đôi lúc mình tự hỏi sao mình lại khác chúng nó ở điểm này thế không biết</p>
<p>Một ngày, &#8221; Tiếng chim hót trong bụi mận gai&#8221;. &#8220;Cuốn theo chiều gió&#8221;, mấy ngày nhỉ?</p>
<p>Aish go&#8230;..</p>
<p><em>(ảnh được lấy trên 360kpop.com)</em></p>
<br />  <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gocomments/fullmoonchan.wordpress.com/5/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/comments/fullmoonchan.wordpress.com/5/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godelicious/fullmoonchan.wordpress.com/5/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/delicious/fullmoonchan.wordpress.com/5/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gofacebook/fullmoonchan.wordpress.com/5/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/facebook/fullmoonchan.wordpress.com/5/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gotwitter/fullmoonchan.wordpress.com/5/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/twitter/fullmoonchan.wordpress.com/5/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/gostumble/fullmoonchan.wordpress.com/5/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/stumble/fullmoonchan.wordpress.com/5/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/godigg/fullmoonchan.wordpress.com/5/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/digg/fullmoonchan.wordpress.com/5/" /></a> <a rel="nofollow" href="http://feeds.wordpress.com/1.0/goreddit/fullmoonchan.wordpress.com/5/"><img alt="" border="0" src="http://feeds.wordpress.com/1.0/reddit/fullmoonchan.wordpress.com/5/" /></a> <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=fullmoonchan.wordpress.com&amp;blog=9989491&amp;post=5&amp;subd=fullmoonchan&amp;ref=&amp;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://fullmoonchan.wordpress.com/2009/10/18/its-begin/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://0.gravatar.com/avatar/8ba3f483548a1d26a114c1f611aa9f4c?s=96&#38;d=identicon&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">fullmoonchan</media:title>
		</media:content>
	</item>
	</channel>
</rss>
